江神子/江城子

宋代 林正大
狂胡鞍马自为家。遣宫娃。嫁胡沙。万里风烟,行不见京华。马上思归哀怨极,推却手,奏琵琶。胡儿共听亦咨嗟。貌如花。落天涯。谁按新声,争向汉宫夸。纤手不知离别苦,肠欲断,恨如麻。
kuáng ān wèi jiā qiǎn gōng jià shā wàn fēng yān   xíng jiàn jīng huá shàng guī āi yuàn   tuī què shǒu   zòu pa ér gòng tīng jiē mào huā luò tiān shuí àn xīn shēng   zhēng xiàng hàn gōng kuā qiàn shǒu zhī bié   cháng duàn   hèn