江神子/江城子
彩云飞尽楚天空。碧溶溶。一帘风。吹起荷花,香雾喷人浓。明月凄凉多少恨,恨难计,我情钟。
相思魂梦几时穷。洞房中。忆从容。须信别来,应也敛眉峰。好景良添怅望,无计与,一樽同。
cǎi
彩
yún
云
fēi
飞
jǐn
尽
chǔ
楚
tiān
天
kōng
空
。
。
bì
碧
róng
溶
róng
溶
。
。
yī
一
lián
帘
fēng
风
。
。
chuī
吹
qǐ
起
hé
荷
huā
花
,
xiāng
香
wù
雾
pēn
喷
rén
人
nóng
浓
。
。
míng
明
yuè
月
qī
凄
liáng
凉
duō
多
shǎo
少
hèn
恨
,
hèn
恨
nán
难
jì
计
,
wǒ
我
qíng
情
zhōng
钟
。
。
&
#
1
3
;
&#
相
13;
思
xiāng
魂
sī
梦
hún
几
mèng
时
jǐ
穷
shí
。
qióng
洞
。
房
dòng
中
fáng
。
zhōng
忆
。
从
yì
容
cóng
。
róng
须
。
信
xū
别
xìn
来
,
bié
应
lái
也
,
敛
yīng
眉
yě
峰
liǎn
。
méi
好
fēng
景
。
良
hǎo
添
jǐng
怅
liáng
望
,
tiān
无
chàng
计
wàng
与
,
wú
一
jì
樽
yǔ
同
,
。
&
#
1
3
;
&
#
1
3
;