江神子·和陈仁和韵
宝钗飞凤鬓惊鸾。望重欢,水云宽。肠断新来,翠被粉香残。待得来时春尽也:梅着子,笋成竿。
湘筠帘卷泪痕斑。佩声闲,玉垂环。个里柔温,容我老其间。却笑将军三羽箭,何日去,定天山。
bǎo
宝
chāi
钗
fēi
飞
fèng
凤
bìn
鬓
jīng
惊
luán
鸾
。
。
wàng
望
zhòng
重
huān
欢
,
shuǐ
水
yún
云
kuān
宽
。
。
cháng
肠
duàn
断
xīn
新
lái
来
,
cuì
翠
bèi
被
fěn
粉
xiāng
香
cán
残
。
。
dài
待
de
得
lái
来
shí
时
chūn
春
jìn
尽
yě
也
:
méi
梅
zhe
着
zi
子
,
sǔn
笋
chéng
成
gān
竿
。
。
xiāng
湘
yún
筠
lián
帘
juǎn
卷
lèi
泪
hén
痕
bān
斑
。
。
pèi
佩
shēng
声
xián
闲
,
yù
玉
chuí
垂
huán
环
。
。
gè
个
lǐ
里
róu
柔
wēn
温
,
róng
容
wǒ
我
lǎo
老
qí
其
jiān
间
。
。
què
却
xiào
笑
jiāng
将
jūn
军
sān
三
yǔ
羽
jiàn
箭
,
hé
何
rì
日
qù
去
,
dìng
定
tiān
天
shān
山
。
。