江神子

宋代 张元干
梦中北去又南来。饱风埃。鬓华衰。浮木飞蓬,踪迹为谁催。自笑自悲还自语,一杯酒,鼻如雷。 晓舆行处觉春回。屑琼瑰。糁莓苔。病眼冲寒,欲闭又还开。水近人家篱落畔,遥认得,一枝梅。
mèng zhōng běi yòu nán lái bǎo fēng āi bìn huá shuāi fēi péng   zōng wèi shuí cuī xiào bēi hái   bēi jiǔ   léi
xiǎo xíng chǔ jué chūn huí xiè qióng guī sǎn méi tái bìng yǎn chōng hán   yòu hái kāi shuǐ jìn rén jiā luò pàn   yáo rèn de   zhī méi