江上阻风雨

唐代 岑参
江上风欲来,泊舟未能发。气昏雨已过,突兀山复出。 积浪成高丘,盘涡为嵌窟。云低岸花掩,水涨滩草没。 老树蛇蜕皮,崩崖龙退骨。平生抱忠信,艰险殊可忽。
jiāng shàng fēng lái   zhōu wèi néng hūn guò   shān chū
làng chéng gāo qiū   pán wèi qiàn yún àn huā yǎn   shuǐ zhǎng tān cǎo méi
lǎo shù shé tuì   bēng lóng tuì 退 píng shēng bào zhōng xìn   jiān xiǎn shū