江上值雪效欧阳体限不以盐玉鹤鹭絮蝶飞舞之

宋代 苏轼
缩颈夜眠如冻龟,雪来惟有客先知。 江边晓起浩无际,树杪风多寒更吹。 青山有似少年子,一夕变尽沧浪髭。 方知阳气在流水,沙上盈尺江无澌。 随风颠倒纷不择,下满坑谷高陵危。 江空野阔落不见,入户但觉轻丝丝。 沾掌细看若刻镂,岂有一一天工为。 霍然一挥遍九野,吁此权柄谁执持。 世间苦乐知有几,今我幸免沾肤肌。 山夫只见压樵担,岂知带酒飘歌儿。 天王临轩喜有麦,宰相献寿嘉及时。 冻吟书生笔欲折,夜织贫女寒无帏。 高人著履踏冷冽,飘拂巾帽真仙姿。 野僧斫路出门去,寒液满鼻清淋漓。 洒袍入袖湿靴底,亦有执板趋阶墀。 舟中行客何所爱,愿得猎骑当风披。 草中咻咻有寒兔,孤隼下击千夫驰。 敲冰煮鹿最可乐,我虽不饮强倒卮。 楚人自古好弋猎,谁能往者我欲随。 纷纭旋转従满面,马上操笔为赋之。
suō jǐng mián dòng guī   xuě lái wéi yǒu xiān zhī  
jiāng biān xiǎo hào   shù miǎo fēng duō hán gēng chuī  
qīng shān yǒu shào nián   biàn jǐn cāng làng  
fāng zhī yáng zài liú shuǐ   shā shàng yíng chǐ jiāng  
suí fēng diān dào fēn   xià mǎn kēng gāo líng wēi  
jiāng kōng kuò luò jiàn   dàn jué qīng  
zhān zhǎng kàn ruò lòu   yǒu tiān gōng wèi  
huò rán huī biàn jiǔ   quán bǐng shuí zhí chí  
shì jiān zhī yǒu   jīn xìng miǎn zhān  
shān zhī jiàn qiáo dān   zhī dài jiǔ piāo er  
tiān wáng lín xuān yǒu mài   zǎi xiàng xiàn shòu 寿 jiā shí  
dòng yín shū shēng zhé   zhī pín hán wéi  
gāo rén zhù lěng liè   piāo jīn mào zhēn xiān 姿  
sēng zhuó chū mén   hán mǎn qīng lín  
páo xiù shī 湿 xuē   yǒu zhí bǎn jiē chí  
zhōu zhōng háng suǒ ài   yuàn liè dāng fēng  
cǎo zhōng xiū xiū yǒu hán   sǔn xià qiān chí  
qiāo bīng zhǔ 鹿 zuì   suī yǐn qiáng dào zhī  
chǔ rén hǎo liè   shuí néng wǎng zhě suí  
fēn yún xuán zhuǎn cóng mǎn miàn   shàng cāo wèi zhī