江上与兄别
楚国湘江两渺瀰,暖川晴雁背帆飞。
人间离别尽堪哭,何况不知何日归。
chǔ
楚
guó
国
xiāng
湘
jiāng
江
liǎng
两
miǎo
渺
mí
瀰
,
nuǎn
暖
chuān
川
qíng
晴
yàn
雁
bèi
背
fān
帆
fēi
飞
。
。
rén
人
jiān
间
lí
离
bié
别
jǐn
尽
kān
堪
kū
哭
,
hé
何
kuàng
况
bù
不
zhī
知
hé
何
rì
日
guī
归
。
。