江上闻明卿量移南康二首 其二

明代 宗臣
西望楚天碧,茫然空暮霞。寸心隔江海,双泪满蒹葭。 白鹿谁为客,青山尔即家。武陵溪尚在,不必种桃花。
西 wàng chǔ tiān   máng rán kōng xiá cùn xīn jiāng hǎi shuāng   lèi mǎn jiān jiā    
bái 鹿 shuí wèi   qīng shān ěr jiā líng shàng zài   zhǒng táo huā