江上闻笛

明代 张煌言
江涛日夜堆云屋,有酒难向江濑漉。忽闻笛韵横江来,金山数峰爱青簇。 笛声不似水声幽,声惨潮生响飞瀑;月痕淡洗天为空,一曲潇湘醒倦目。 亦有羁人青雀舫,稳载客愁二千斛;起舞鸲鹆江影底,四顾茫苍复恸哭。 独汲江心水一盂,活火烹来涤烦燠;余情袅袅笛转清,拍手长吟和孤竹。 歌者有意吹无心,嘈然那分竹与肉。嗟嗟江上听笛人,独抱琵琶就人宿。 知音若我世所稀,邻舟逋客眠初熟。
jiāng tāo duī yún   yǒu jiǔ nán xiàng jiāng lài wén yùn héng jiāng lái   jīn shān shù fēng ài qīng
shēng shì shuǐ shēng yōu   shēng cǎn cháo shēng xiǎng fēi   yuè hén dàn tiān wèi kōng   xiāo xiāng xǐng juàn
yǒu rén qīng què fǎng   wěn zài chóu èr qiān   jiāng yǐng   máng cāng tòng
jiāng xīn shuǐ   huó huǒ pēng lái fán   qíng niǎo niǎo zhuǎn qīng   pāi shǒu cháng yín zhú
zhě yǒu chuī xīn   cáo rán fēn zhú ròu jiē jiē jiāng shàng tīng rén   bào pa jiù rén 宿
zhī yīn ruò shì suǒ   lín zhōu mián chū shú