江上闻笛

唐代 王昌龄
横笛怨江月,扁舟何处寻。声长楚山外,曲绕胡关深。 相去万馀里,遥传此夜心。寥寥浦溆寒,响尽惟幽林。 不知谁家子,复奏邯郸音。水客皆拥棹,空霜遂盈襟。 羸马望北走,迁人悲越吟。何当边草白,旌节陇城阴。
héng yuàn jiāng yuè   piān zhōu chǔ xún shēng zhǎng chǔ shān wài   rào guān shēn
xiāng wàn   yáo chuán xīn liáo liáo hán   xiǎng jǐn wéi yōu lín
zhī shuí jiā   zòu hán dān yīn shuǐ jiē yōng zhào   kōng shuāng suì yíng jīn
léi wàng běi zǒu   qiān rén bēi yuè yín dāng biān cǎo bái   jīng jié lǒng chéng yīn