柬公实

明代 李攀龙
如何梅发后,更忆故园春。海上多归梦,天涯一病人。 世情元惨淡,宦迹好逡巡。莫作鸿冥客,青云未可亲。
méi hòu   gèng yuán chūn hǎi shàng duō guī mèng   tiān bìng rén
shì qíng yuán cǎn dàn   huàn hǎo qūn xún zuò hóng 鸿 míng   qīng yún wèi qīn