江南子 其二

明代 袁宏道
白玉蒙沙花出泥,东家老汉得娇妻。少年不道妾心苦,夜夜门前乱乌啼。 妾心甘作井底水,郎君错走路旁蹊。谁家门前无鹞子,归去且自看家鸡。
bái méng shā huā chū   dōng jiā lǎo hàn jiāo shào nián dào qiè xīn   mén qián luàn    
qiè xīn gān zuò jǐng shuǐ   láng jūn cuò zǒu páng shuí jiā mén qián yào zi guī   qiě kān jiā