江南遇天宝乐叟

唐代 白居易
白头病叟泣且言,禄山未乱入梨园。能弹琵琶和法曲, 多在华清随至尊。是时天下太平久,年年十月坐朝元。 千官起居环珮合,万国会同车马奔。金钿照耀石瓮寺, 兰麝熏煮温汤源。贵妃宛转侍君侧,体弱不胜珠翠繁。 冬雪飘飖锦袍暖,春风荡漾霓裳翻。欢娱未足燕寇至, 弓劲马肥胡语喧。豳土人迁避夷狄,鼎湖龙去哭轩辕。 从此漂沦落南土,万人死尽一身存。秋风江上浪无限, 暮雨舟中酒一尊。涸鱼久失风波势,枯草曾沾雨露恩。 我自秦来君莫问,骊山渭水如荒村。新丰树老笼明月, 长生殿暗锁春云。红叶纷纷盖欹瓦,绿苔重重封坏垣。 唯有中官作宫使,每年寒食一开门。
bái tóu bìng sǒu qiě yán   shān wèi luàn yuán néng dàn pa  
duō zài huá qīng suí zhì zūn shì shí tiān xià tài píng jiǔ   nián nián shí yuè zuò cháo yuán
qiān guān huán pèi   wàn guó huì tóng chē bēn jīn diàn zhào yào 耀 shí wèng  
lán shè xūn zhǔ wēn tāng yuán guì fēi wǎn zhuǎn shì jūn   ruò shèng zhū cuì fán
dōng xuě piāo yáo jǐn páo nuǎn   chūn fēng dàng yàng cháng fān huān wèi yàn kòu zhì  
gōng jìn féi xuān bīn rén qiān   dǐng lóng xuān yuán
cóng piāo lún luò nán   wàn rén jǐn shēn cún qiū fēng jiāng shàng làng xiàn  
zhōu zhōng jiǔ zūn jiǔ shī fēng shì   cǎo céng zhān ēn
qín lái jūn wèn   shān wèi shuǐ huāng cūn xīn fēng shù lǎo lóng míng yuè  
cháng shēng diàn 殿 àn suǒ chūn yún hóng fēn fēn gài   绿 tái chóng chóng fēng huài yuán
wéi yǒu zhōng guān zuò gōng shǐ 使   měi nián hán shí kāi mén