江南行

唐代 许昼
江南萧洒地,本自与君宜。固节还同我,虚心欲待谁。 涧泉傍借响,山木共含滋。粉腻虫难篆,丛疏鸟易窥。 尽应逢野渡,中忽见村祠。叶扫秋空静,根横古堑危。 影迷寒霭里,声出夜风时。客棹深深过,人家远远移。 游边曾结念,到此数题诗。莫恨成龙晚,成龙会有期。
jiāng nán xiāo   běn jūn jié hái tóng   xīn dài shuí
jiàn quán bàng jiè xiǎng   shān gòng hán fěn chóng nán zhuàn   cóng shū niǎo kuī
jǐn yīng féng   zhōng jiàn cūn sǎo qiū kōng jìng   gēn héng qiàn wēi
yǐng hán ǎi   shēng chū fēng shí zhào shēn shēn guò   rén jiā yuǎn yuǎn
yóu biān céng jié niàn   dào shù shī hèn chéng lóng wǎn   chéng lóng huì yǒu