江鸣玉遗苍梧二苍鹤其一病两日而死陆鲁望诗云医鹤自须监吾乡人医尚无良手况禽医乎

宋代 洪适
病骨摧颓警露难,草埋长胫委苍翰。吾乡尚欠肱三折,况有禽医为一看。
bìng cuī tuí jǐng nán   cǎo mái zhǎng jìng wěi cāng hàn xiāng shàng qiàn gōng sān zhé kuàng   yǒu qín wèi kàn