江门别歌
千山白云吹暮晴,江间古龙啾啾鸣。山人乘虹出石屋,赠我万片秋菊英。
令我餐之霜雪清,何以荅之千杜蘅。风尘半世满鬓发,愧尔烟霞凌太清。
长波东去有万里,吾欲乘风濯吾缨。
qiān
千
shān
山
bái
白
yún
云
chuī
吹
mù
暮
qíng
晴
,
jiāng
江
jiān
间
gǔ
古
lóng
龙
jiū
啾
jiū
啾
míng
鸣
shān
。
rén
山
chéng
人
hóng
乘
chū
虹
shí
出
wū
石
zèng
屋
,
wǒ
赠
wàn
我
piàn
万
qiū
片
jú
秋
yīng
菊
英
。
lìng
令
wǒ
我
cān
餐
zhī
之
shuāng
霜
xuě
雪
qīng
清
,
hé
何
yǐ
以
dā
荅
zhī
之
qiān
千
dù
杜
héng
蘅
fēng
。
chén
风
bàn
尘
shì
半
mǎn
世
bìn
满
fā
鬓
kuì
发
,
ěr
愧
yān
尔
xiá
烟
líng
霞
tài
凌
qīng
太
清
。
cháng
长
bō
波
dōng
东
qù
去
yǒu
有
wàn
万
lǐ
里
,
wú
吾
yù
欲
chéng
乘
fēng
风
zhuó
濯
wú
吾
yīng
缨
。