江梅引

唐代 李治
陌头杨柳恨春迟。被寒欺。淡依依。瘦损王孙,青琐小腰围。 墙外琼枝空照影,翠娥敛,游丝百丈飞。燕归雁归书问寂。 月细风尖供怨笛。玉骨成灰圣得回。梦里音容,良是觉来非。 多少江州司马泪。断肠曲,河声送落晖。
tóu yáng liǔ hèn chūn chí bèi hán dàn shòu sǔn wáng sūn   qīng suǒ xiǎo yāo wéi
qiáng wài qióng zhī kōng zhào yǐng   cuì é liǎn   yóu bǎi zhàng fēi yàn guī yàn guī shū wèn
yuè fēng jiān gōng yuàn chéng huī shèng huí mèng yīn róng   liáng shì jué lái fēi
duō shǎo jiāng zhōu lèi duàn cháng   shēng sòng luò huī