江路又一首

清代 姚鼐
无复平生侣,重于故迹经。春风吹短发,江路数长亭。 帆远横天白,山多跨地青。寂寥仍独往,风浪接沧溟。
píng shēng   zhòng jīng chūn fēng chuī duǎn jiāng   shù cháng tíng    
fān yuǎn héng tiān bái   shān duō kuà qīng liáo réng wǎng fēng   làng jiē cāng míng