江柳

唐代 薛能
条绿似垂缨,离筵日照轻。向人虽有态,伤我为无情。 桥远孤临水,墙低半出营。天津曾此见,亦是怆行行。
tiáo 绿 shì chuí yīng   yán zhào qīng xiàng rén suī yǒu tài   shāng wèi qíng
qiáo yuǎn lín shuǐ   qiáng bàn chū yíng tiān jīn céng jiàn   shì chuàng xíng xíng