江陵三梦

唐代 元稹
平生每相梦,不省两相知。况乃幽明隔,梦魂徒尔为。 情知梦无益,非梦见何期。今夕亦何夕,梦君相见时。 依稀旧妆服,晻淡昔容仪。不道间生死,但言将别离。 分张碎针线,襵叠故屏帏。抚稚再三嘱,泪珠千万垂。 嘱云唯此女,自叹总无儿。尚念娇且騃,未禁寒与饥。 君复不憘事,奉身犹脱遗。况有官缚束,安能长顾私。 他人生间别,婢仆多谩欺。君在或有托,出门当付谁。 言罢泣幽噎,我亦涕淋漓。惊悲忽然寤,坐卧若狂痴。 月影半床黑,虫声幽草移。心魂生次第,觉梦久自疑。 寂默深想像,泪下如流澌。百年永已诀,一梦何太悲。 悲君所娇女,弃置不我随。长安远于日,山川云间之。 纵我生羽翼,网罗生絷维。今宵泪零落,半为生别滋。 感君下泉魄,动我临川思。一水不可越,黄泉况无涯。 此怀何由极,此梦何由追。坐见天欲曙,江风吟树枝。 古原三丈穴,深葬一枝琼。崩剥山门坏,烟绵坟草生。 久依荒陇坐,却望远村行。惊觉满床月,风波江上声。 君骨久为土,我心长似灰。百年何处尽,三夜梦中来。 逝水良已矣,行云安在哉。坐看朝日出,众鸟双裴回。
píng shēng měi xiāng mèng   xǐng liǎng xiāng zhī kuàng nǎi yōu míng   mèng hún ěr wèi
qíng zhī mèng   fēi mèng jiàn jīn   mèng jūn xiāng jiàn shí
jiù zhuāng   ǎn dàn róng dào jiān shēng   dàn yán jiāng bié
fēn zhāng suì zhēn xiàn 线   zhě dié píng wéi zhì zài sān zhǔ   lèi zhū qiān wàn chuí
zhǔ yún wéi   tàn zǒng ér shàng niàn jiāo qiě ái   wèi jìn hán
jūn shì   fèng shēn yóu tuō kuàng yǒu guān shù   ān néng cháng
rén shēng jiān bié   duō màn jūn zài huò yǒu tuō   chū mén dāng shuí
yán yōu   lín jīng bēi rán   zuò ruò kuáng chī
yuè yǐng bàn chuáng hēi   chóng shēng yōu cǎo xīn hún shēng   jué mèng jiǔ
shēn xiǎng xiàng   lèi xià liú bǎi nián yǒng jué   mèng tài bēi
bēi jūn suǒ jiāo   zhì suí cháng ān yuǎn   shān chuān yún jiān zhī
zòng shēng   wǎng luó shēng zhí wéi jīn xiāo lèi líng luò   bàn wéi shēng bié
gǎn jūn xià quán   dòng lín chuān shuǐ yuè   huáng quán kuàng
huái 怀 yóu   mèng yóu zhuī zuò jiàn tiān shǔ   jiāng fēng yín shù zhī
yuán sān zhàng xué   shēn zàng zhī qióng bēng bāo shān mén huài   yān mián fén cǎo shēng
jiǔ huāng lǒng zuò   què wàng yuǎn cūn xíng jīng jué mǎn chuáng yuè   fēng jiāng shǎng shēng
jūn jiǔ wèi   xīn zhǎng shì huī bǎi nián chǔ jǐn   sān mèng zhōng lái
shì shuǐ liáng   xíng yún ān zài zāi zuò kàn cháo chū   zhòng niǎo shuāng péi huí