江郎山

清代 顾嗣立
晴云擘絮拖烟岚,一峰笔卓通蔚蓝。行行渐见昼雾卷,双峰倒挂碧玉簪。 须臾中间复迸破,石缝斧劈青光涵。苍翠隐隐变紫赤,仰视天半峰成三。 肩舆回脰叫奇绝,神物幻影人工惭。江郎兄弟此学仙,仙成化石非虚谈。 巨灵赑屃所不到,千年鼎峙齐彭聃。往闻行人过此者,阴气晦昧垂{矜}鬖。 鸟道崚嶒通虎穴,青壁无路难穷探。我今浪游出其下,快睹晓镜开尘函。 分如螺黛插画障,合如金碧围僧龛。浙东山色已看尽,闽峤游兴方沈酣。 多谢山灵知客意,清晖半日宁嫌贪。忽见山拗云泼墨,怪鸟捩影投澄潭。 霹霹一声山鬼泣,四山风雨鸣樟楠。
qíng yún bāi tuō yān lán   fēng zhuó tōng wèi lán xíng xíng jiàn jiàn zhòu juǎn   shuāng fēng dào guà zān
zhōng jiān bèng   shí fèng qīng guāng hán cāng cuì yǐn yǐn biàn chì   yǎng shì tiān bàn fēng chéng sān
jiān huí dòu jiào jué   shén huàn yǐng rén gōng cán jiāng láng xiōng xué xiān   xiān chéng huà shí fēi tán
líng suǒ dào   qiān nián dǐng zhì péng dān wǎng wén xíng rén guò zhě   yīn huì mèi chuí   {   jīn   } sān
niǎo dào líng céng tōng xué   qīng nán qióng tàn jīn làng yóu chū xià   kuài xiǎo jìng kāi chén hán
fēn luó dài chā huà zhàng   jīn wéi sēng kān zhè dōng shān kàn jǐn   mǐn qiáo yóu xìng fāng shěn hān
duō xiè shān líng zhī   qīng huī bàn níng xián tān jiàn shān ǎo yún   guài niǎo liè yǐng tóu chéng tán
shēng shān guǐ   shān fēng míng zhāng nán