江湖清游歌

明代 李昌祺
何郎落魄非顽痴,气豪志雄才不羁。一从束发厌雌伏,龌龊羞效东家儿。 躬耕把锄既云苦,闭门佔毕亦奚补。浩荡大鹏希有心,四方上下如乡土。 长揖里闾亲,笑别闺中人。拟船待明发,呼酒酾江神。 双橹齐鸣片帆挂,脱巾高眠箬篷下。但闻佳境即停桡,客里寻常过冬夏。 屡携姑苏娃,数试宜兴茶。琼花已枯槁,玉树空繁华。 凤台铁塔频登眺,只将乐事酬年少。青山曾访谢公墩,綵笔留题蒋侯庙。 懒向秦淮终岁留,逡巡遥泛武昌舟。寒波赤壁三更月,斜日黄冈万顷秋。 鹤楼鹦鹉冥搜倦,跨马着鞭仍适汴。河岳风云豁壮怀,宋金旧迹观皆遍。 孔方通灵众所趍,那知阿堵能亡躯。尔虽好游非利驱,颇出俗流情独殊。 都抛蝇头弃蜗角,游固可嘉居亦乐。长歌痛饮醉复醒,慎勿闲分清与浊。 我今老矣雪鬓垂毵毵,奇胜负却穷幽探。无缘行览惟坐谈,吟成挥毫题冰衔,愿子细读精研覃。
láng luò fēi wán chī   háo zhì xióng cái cóng shù yàn   chuò xiū xiào dōng jiā ér    
gōng gēng chú yún   mén zhàn hào dàng péng yǒu xīn   fāng shàng xià xiāng    
cháng qīn   xiào bié guī zhōng rén chuán dài míng   jiǔ shāi jiāng shén    
shuāng míng piàn fān guà   tuō jīn gāo mián ruò péng xià dàn wén jiā jìng tíng ráo   xún cháng guò dōng xià    
xié   shù shì xīng chá qióng huā gǎo   shù kōng fán huá    
fèng tái tiě pín dēng tiào   zhǐ jiāng shì chóu nián shào qīng shān céng fǎng xiè 访 gōng dūn cǎi   liú jiǎng hóu miào    
lǎn xiàng qín huái zhōng suì liú   qūn xún yáo fàn chāng zhōu hán chì sān gēng yuè xié   huáng gāng wàn qǐng qiū    
lóu yīng míng sōu juàn   kuà zhuó biān réng shì biàn yuè fēng yún huō zhuàng huái sòng 怀   jīn jiù guān jiē biàn    
kǒng fāng tōng líng zhòng suǒ chí   zhī ē néng wáng ěr suī hǎo yóu fēi   chū liú qíng shū    
dōu pāo yíng tóu jiǎo   yóu jiā cháng tòng yǐn zuì xǐng shèn   xián fēn qīng zhuó    
jīn lǎo xuě bìn chuí sān sān   shèng què qióng yōu tàn yuán xíng lǎn wéi zuò tán yín   chéng huī háo bīng xián yuàn   jīng yán qín