将归行

宋代 郭祥正
男儿四十无所成,可怜鬓发霜华生。长书朝奏夕命相,此事故非言不行。 低徊却入邵陵幕,梅岭招降建城郭。论功第一遭众谗,断木浮沈委沟壑。 噫吁嚱,数奇不独李将军,株坐桐乡三见春。桐乡虽好大儿死,风物满眼唯悲辛。 迩来又赴肥上辟,碌碌随人亦何益。法网深悬无纵鳞,敛翼饥禽忧弹射。 噫吁嚱,一寸丹心不堪折,扁舟却忆姑溪月。溪如凝冰月如雪,天地清光迥交澈。 钓丝千丈入琉璃,六鳌一举三山随。人生快意莫如此,腰束黄金多横死。 君不见日暮途穷逆行客,一饷荣华速诛殛。又不见都市朝衣就剑人,谁道忠言能杀身。 休休休,归去来。芝田石室云长在,瑶草琪花春不回。 收帆银涛即平陆,跨青牛兮驱白鹿。莫向人间歧路行,岂有悲欢与荣辱。 休休休,归去来,计已决。肯学腐儒空有言,辜负春鹃口流血。
nán ér shí suǒ chéng   lián bìn shuāng huá shēng cháng shū cháo zòu mìng xiāng   shì fēi yán xíng    
huí què shào líng   méi lǐng zhāo xiáng jiàn chéng guō lùn gōng zāo zhòng chán duàn   shěn wěi gōu    
  shù jiāng jūn   zhū zuò tóng xiāng sān jiàn chūn tóng xiāng suī hǎo ér fēng   mǎn yǎn wéi bēi xīn    
ěr lái yòu féi shàng   suí rén wǎng shēn xuán zòng lín liǎn   qín yōu tán shè    
  cùn dān xīn kān zhé   piān zhōu què yuè níng bīng yuè xuě tiān   qīng guāng jiǒng jiāo chè    
diào qiān zhàng liú li   liù áo sān shān suí rén shēng kuài yāo   shù huáng jīn duō hèng    
jūn jiàn qióng xíng   xiǎng róng huá zhū yòu jiàn shì cháo jiù jiàn rén shuí   dào zhōng yán néng shā shēn    
xiū xiū xiū   guī lái zhī tián shí shì yún zhǎng zài yáo   cǎo huā chūn huí    
shōu fān yín tāo píng   kuà qīng niú bái 鹿 xiàng rén jiān xíng   yǒu bēi huān róng    
xiū xiū xiū   guī lái   jué kěn xué kōng yǒu yán   chūn juān kǒu liú xiě