将归蜀留献恩地仆射二首

唐代 姚鹄
自持衡镜采幽沈,此事常闻旷古今。危叶只将终委地, 焦桐谁料却为琴。蒿莱讵报生成德,犬马空怀感恋心。 明日还家盈眼血,定应回首即沾襟。 江上长思狎钓翁,此心难与昨心同。自承丘壑新恩重, 已分烟霞旧隐空。龙变偶因资巨浪,鸟飞谁肯借高风。 应怜死节无门效,永叹潜怀似转蓬。
chí héng jìng cǎi yōu shěn   shì cháng wén kuàng jīn wēi zhǐ jiāng zhōng wěi  
jiāo tóng shéi liào què wèi qín hāo lái bào shēng chéng   quǎn kōng huái 怀 gǎn liàn xīn
míng huán jiā yíng yǎn xuè   dìng yīng huí shǒu zhān jīn
jiāng shàng cháng xiá diào wēng   xīn nán zuó xīn tóng chéng qiū xīn ēn zhòng  
fēn yān xiá jiù yǐn kōng lóng biàn ǒu yīn làng   niǎo fēi shuí kěn jiè gāo fēng
yīng lián jié mén xiào   yǒng tàn qián huái 怀 shì zhuǎn péng