将归南城留别高赋亭二首 其一

宋代 吕南公
一上高亭一惨然,飘流无状见风烟。林泉本是侬家分,衣食刚为此世牵。 流水岭云能自得,樵歌谷响远相连。来时祇恐禽鱼笑,掩敛南华第一篇。
shàng gāo tíng cǎn rán   piāo liú zhuàng jiàn fēng yān lín quán běn shì nóng jiā fēn   shí gāng wèi shì qiān    
liú shuǐ lǐng yún néng   qiáo xiǎng yuǎn xiāng lián lái shí kǒng qín xiào yǎn   liǎn nán huá piān