江干草居

元代 刘崧
江干惬幽屏,草扉亦常关。晚途断归人,虚市见寒山。 林木变冬候,繁绿忽已殷。鸣鸟相因依,孤云时去还。 唐虞既云远,慨此时独艰。四体岂不勤,我发日已斑。 翱游千载上,偃仰一室间。乐咏古人诗,庶几无腼颜。
jiāng gān qiè yōu píng   cǎo fēi cháng guān wǎn duàn guī rén   shì jiàn hán shān
lín biàn dōng hòu   fán 绿 yīn míng niǎo xiāng yīn   yún shí hái
táng yún yuǎn   kǎi shí jiān qín   bān
áo yóu qiān zǎi shàng   yǎn yǎng shì jiān yǒng rén shī   shù miǎn yán