蒋扶沟公诗

明代 徐渭
伯氏颇好道,终岁事修服。道上逢异人,髭须洒林竹。 修礼重致问,德音美如玉。扣之转微茫,焦螟游广漠。 冀得长奉侍,双飞向王屋。人命安可期,天犹互寒燠。 念别正徂暑,墓草巳更绿。瀼瀼日中霜,亭亭风际木。 逢师苦不早,炼摄总成哭。
shì hǎo dào   zhōng suì shì xiū dào shàng féng rén   lín zhú    
xiū zhòng zhì wèn   yīn měi kòu zhī zhuǎn wēi máng jiāo   míng yóu guǎng 广    
zhǎng fèng shì   shuāng fēi xiàng wáng rén mìng ān tiān   yóu hán    
niàn bié zhèng shǔ   cǎo gèng 绿 ráng ráng zhōng shuāng tíng   tíng fēng    
féng shī zǎo   liàn shè zǒng chéng