将赴成都草堂途中有作,先寄严郑公五首

唐代 杜甫
得归茅屋赴成都,直为文翁再剖符。但使闾阎还揖让, 敢论松竹久荒芜。鱼知丙穴由来美,酒忆郫筒不用酤。 五马旧曾谙小径,几回书札待潜夫。 处处青江带白蘋,故园犹得见残春。雪山斥候无兵马, 锦里逢迎有主人。休怪儿童延俗客,不教鹅鸭恼比邻。 习池未觉风流尽,况复荆州赏更新。 竹寒沙碧浣花溪,菱刺藤梢咫尺迷。过客径须愁出入, 居人不自解东西。书签药裹封蛛网,野店山桥送马蹄。 岂藉荒庭春草色,先判一饮醉如泥。 常苦沙崩损药栏,也从江槛落风湍。新松恨不高千尺, 恶竹应须斩万竿。生理只凭黄阁老,衰颜欲付紫金丹。 三年奔走空皮骨,信有人间行路难。 锦官城西生事微,乌皮几在还思归。昔去为忧乱兵入, 今来已恐邻人非。侧身天地更怀古,回首风尘甘息机。 共说总戎云鸟阵,不妨游子芰荷衣。
guī máo chéng   zhí wéi wén wēng zài pōu dàn shǐ 使 yán hái ràng  
gǎn lùn sōng zhú jiǔ huāng zhī bǐng xué yóu lái měi   jiǔ tǒng yòng
jiù céng ān xiǎo jìng   huí shū zhá dài qián
chù chù qīng jiāng dài bái píng   yuán yóu jiàn cán chūn xuě shān chì hòu bīng  
jǐn féng yíng yǒu zhǔ rén xiū guài ér tóng yán   jiào é nǎo lín
chí wèi jué fēng liú jǐn   kuàng jīng zhōu shǎng gēng xīn
zhú hán shā huàn huā   líng téng shāo zhǐ chǐ guò jìng chóu chū  
rén jiě dōng 西 shū qiān yào guǒ fēng zhū wǎng   diàn shān qiáo sòng
huāng tíng chūn cǎo   xiān pàn yǐn zuì
cháng shā bēng sǔn yào lán   cóng jiāng kǎn luò fēng tuān xīn sōng hèn gāo qiān chǐ  
è zhú yìng zhǎn wàn gān 竿 shēng zhǐ píng huáng lǎo   shuāi yán jīn dān
sān nián bēn zǒu kōng   xìn yǒu rén jiān xíng nán
jǐn guān chéng 西 shēng shì wēi   zài hái guī wèi yōu luàn bīng  
jīn lái kǒng lín rén fēi shēn tiān gèng huái 怀   huí shǒu fēng chén gān
gòng shuō zǒng róng yún niǎo zhèn   fáng yóu