将发汉口毛子霞在武昌不得更别舟中夜坐作诗寄之
沧波芳草暮生烟,东望离心倍黯然。短棹拟过黄鹄渡,轻装催上白门船。
遥从江汉分流地,坐到星河欲晓天。明日五更应已远,故人残月正高眠。
cāng
沧
bō
波
fāng
芳
cǎo
草
mù
暮
shēng
生
yān
烟
,
dōng
东
wàng
望
lí
离
xīn
心
bèi
倍
àn
黯
rán
然
。
。
duǎn
短
zhào
棹
nǐ
拟
guò
过
huáng
黄
gǔ
鹄
dù
渡
,
qīng
轻
zhuāng
装
cuī
催
shàng
上
bái
白
mén
门
chuán
船
。
。
yáo
遥
cóng
从
jiāng
江
hàn
汉
fēn
分
liú
流
dì
地
,
zuò
坐
dào
到
xīng
星
hé
河
yù
欲
xiǎo
晓
tiān
天
。
。
míng
明
rì
日
wǔ
五
gēng
更
yīng
应
yǐ
已
yuǎn
远
,
gù
故
rén
人
cán
残
yuè
月
zhèng
正
gāo
高
mián
眠
。
。