剑阁

清代 魏源
出坎入坎千,上天下天百。陡然万古奇,森此寸眸昃。 石石欲刺天,石石怒争壁。不见一鸟飞,但闻万马栗。 线溜泻石髓,哀玉鸣不息。筋力尽青冥,渐与空天逼。 世界缩地入,万鬼拔山出。落日照天南,绝峭横空墨。 凄凉战垒风,惨澹游子色。奇从险极生,快自艰余获。 我身天外来,尽讶云中客。河山两戒雄,喟矣二仪塞。
chū kǎn kǎn qiān   shàng tiān xià tiān bǎi dǒu rán wàn sēn   cùn móu    
shí shí tiān   shí shí zhēng jiàn niǎo fēi dàn   wén wàn    
xiàn 线 liū xiè shí suǐ   āi míng jīn jìn qīng míng jiàn   kōng tiān    
shì jiè suō   wàn guǐ shān chū luò zhào tiān nán jué   qiào héng kōng    
liáng zhàn lěi fēng   cǎn dàn yóu cóng xiǎn shēng kuài   jiān huò    
shēn tiān wài lái   jǐn yún zhōng shān liǎng jiè xióng kuì   èr sāi