将断文字缘作此 其二

明代 王世贞
春来约略保残身,第一先教笔砚尘。不出幸逃歌凤句,空言羞博爱龙人。 冰弦断尽琴心显,藓匣埋深剑气真。会得维摩法门意,孤峰何处不嶙峋。
chūn lái yuē lüè bǎo cán shēn   xiān jiào yàn chén chū xìng táo fèng kōng   yán xiū ài lóng rén    
bīng xián duàn jǐn qín xīn xiǎn   xiǎn xiá mái shēn jiàn zhēn huì de wéi mén   fēng chǔ lín xún