绛都春 燕亡久矣,京口适见似人,怅怨有感

宋代 吴文英
南楼坠燕。又灯晕夜凉,疏帘空卷。叶吹暮喧,花露晨晞秋光短。当时明月娉婷伴。怅客路、幽扃俱远。雾鬟依约,除非照影,镜空不见。别馆。秋娘乍识,似人处、最在双波凝盼。旧色旧香,闲雨闲云情终浅。丹青谁画真真面。便只作、梅花频看。更愁花变梨霙,又随梦散。
nán lóu zhuì yàn yòu dēng yùn liáng   shū lián kōng juǎn chuī xuān   huā chén qiū guāng duǎn dāng shí míng yuè pīng tíng bàn chàng yōu jiōng yuǎn huán yuē   chú fēi zhào yǐng   jìng kōng jiàn bié guǎn qiū niáng zhà shí   shì rén chù zuì zài shuāng níng pàn jiù jiù xiāng   xián xián yún qíng zhōng qiǎn dān qīng shuí huà zhēn zhēn miàn biàn 便 zhǐ zuò méi huā pín kàn gèng chóu huā biàn yīng   yòu suí mèng sàn