绛都春 秋兴
江湖寥阔。剩短雀穿茅,高鸿渡幕。濑石清泠,付与黄花低品度。
稻容一到稍梳掠,便不许、农人不乐。暮虫带起,机声轧语,远来阡陌。
衣薄。凉衾梦醒,倚微笑、撼得梧桐纷落。亦自有情,曾是春心如恒藿;
怪春风、等閒抛却;又还被、秋风捡著。向黄昏雨归来,惹泥双脚。
jiāng
江
hú
湖
liáo
寥
kuò
阔
shèng
。
duǎn
剩
què
短
chuān
雀
máo
穿
gāo
茅
,
hóng
高
dù
鸿
mù
渡
lài
幕
shí
。
qīng
濑
líng
石
fù
清
yǔ
泠
,
huáng
付
huā
与
dī
黄
pǐn
花
dù
低
品
度
。
dào
稻
róng
容
yí
一
dào
到
shāo
稍
shū
梳
lüě
掠
,
biàn
便
bù
不
xǔ
许
nóng
、
rén
农
bù
人
lè
不
mù
乐
chóng
。
dài
暮
qǐ
虫
jī
带
shēng
起
,
yà
机
yǔ
声
yuǎn
轧
lái
语
,
qiān
远
mò
来
阡
陌
。
yī
衣
báo
薄
liáng
。
qīn
凉
mèng
衾
xǐng
梦
yǐ
醒
,
wēi
倚
xiào
微
hàn
笑
dé
、
wú
撼
tóng
得
fēn
梧
luò
桐
yì
纷
zì
落
yǒu
。
qíng
亦
céng
自
shì
有
chūn
情
,
xīn
曾
rú
是
héng
春
huò
心
如
恒
藿
;
guài
怪
chūn
春
fēng
风
děng
、
xián
等
pāo
閒
què
抛
yòu
却
;
hái
又
bèi
还
qiū
被
fēng
、
jiǎn
秋
zhù
风
xiàng
捡
huáng
著
hūn
。
yǔ
向
guī
黄
lái
昏
rě
雨
ní
归
shuāng
来
,
jiǎo
惹
泥
双
脚
。