绛都春·平山老柳

宋代 张矩
平山老柳。寄多少胜游,春愁诗瘦。万叠翠屏,一抹江烟浑如旧。晴空栏槛今何有。寂寞文章身后。唤回奇事,青油上客,放怀樽酒。 知不。全淮万里,羽书静,草绿长亭津堠。小队出郊,花底赓酬闲时候。和薰筹幕垂春昼。坐看蓉池波皱。主宾同会风云,盛名可久。
píng shān lǎo liǔ duō shǎo shèng yóu   chūn chóu shī shòu wàn dié cuì píng   jiāng yān hún jiù qíng kōng lán kǎn jīn yǒu wén zhāng shēn hòu huàn huí shì   qīng yóu shàng   fàng huái 怀 zūn jiǔ
zhī quán huái wàn   shū jìng   cǎo 绿 cháng tíng jīn hòu xiǎo duì chū jiāo   huā gēng chóu xián shí hou xūn chóu chuí chūn zhòu zuò kàn róng chí zhòu zhǔ bīn tóng huì fēng yún   shèng míng jiǔ