绛都春·寒阴渐晓

宋代 佚名
寒阴渐晓。报驿使探春,南枝开早。粉蕊弄香,芳脸凝酥琼枝小。雪天分外精神好。向白玉堂前应到。化工不管,朱门闭也,暗传音耗。轻渺。盈盈笑靥,称娇面、爱学宫妆新巧。几度醉吟,独倚栏干黄昏後。月笼疏影横斜照。更莫待、单于吹老。便须折取归来,胆瓶顿了。
hán yīn jiàn xiǎo bào 驿 shǐ 使 tàn chūn   nán zhī kāi zǎo fěn ruǐ nòng xiāng   fāng liǎn níng qióng zhī xiǎo xuě tiān fèn wài jīng shén hǎo xiàng bái táng qián yīng dào huà gōng guǎn   zhū mén   àn chuán yīn hào qīng miǎo yíng yíng xiào   chēng jiāo miàn ài xué gōng zhuāng xīn qiǎo zuì yín   lán gān huáng hūn hòu yuè lóng shū yǐng héng xié zhào gèng dài chán chuī lǎo biàn 便 zhé guī lái   dǎn píng dùn le