绛都春 赋壶园雁来红

清代 郑文焯
鹃魂一片。怪小墅绿阴,都被愁染。鸿阵悄来,凄紧西风黄昏院。 茜裙残缕吹香远。却醉入、秋娘心眼。梦回沟水,红情自老,误他题怨。 还见。披烟浣露,正灯暗绛屏,和泪妆点。霜信曼催,吴锦飘零无人剪。 可怜生是江南晚。更解替、幽花肠断。几回立尽斜阳,故山冷艳。
juān hún piàn guài xiǎo shù yīn 绿 dōu   bèi chóu rǎn hóng zhèn qiāo 鸿 lái jǐn   fēng huáng 西 hūn yuàn      
qiàn qún cán chuī xiāng yuǎn què zuì qiū niáng xīn yǎn mèng huí gōu shuǐ hóng qíng   lǎo   yuàn        
hái jiàn yān huàn zhèng   dēng àn jiàng píng   lèi zhuāng diǎn shuāng xìn màn cuī jǐn   piāo líng rén jiǎn      
lián shēng shì jiāng nán wǎn gèng jiě yōu huā cháng duàn huí jǐn xié yáng shān lěng   yàn