绛都春

金朝 长筌子
天生懒惰。爱静处坦然,开怀澄坐。面垢头鬅,养疏慵,消灾祸。 无萦无系随缘过。也不会、焚烧香火。啰噔哩噔,鸾歌舌诞,恣情吟和。 南柯梦中识破。把蜗角蝇头,身心摧挫。手握灵芝,泛无何,谁知我。 清风皓月时相贺。杳冥中、修成仙果。了然归去,绵绵九天高卧。
tiān shēng lǎn duò ài jìng chǔ tǎn rán   kāi huái 怀 chéng zuò miàn gòu tóu péng   yǎng shū yōng   xiāo zāi huò
yíng suí yuán guò huì fén shāo xiāng huǒ luō dēng dēng   luán shé dàn   qíng yín
nán mèng zhōng shí jiǎo yíng tóu   shēn xīn cuī cuò shǒu líng zhī   fàn   shéi zhī
qīng fēng hào yuè shí xiāng yǎo míng zhōng xiū chéng xiān guǒ liǎo rán guī   mián mián jiǔ tiān gāo