将抵家园作 其二

明代 袁宏道
况是风吹旐,那能石作肝。一门冰水泪,千里路人寒。 痛绝椿堂雪,孤他熊胆丸。郭西原上草,曾是绣归看。
kuàng shì fēng chuī zhào   néng shí zuò gān mén bīng shuǐ lèi qiān   rén hán    
tòng jué chūn 椿 táng xuě   xióng dǎn wán guō yuán 西 shàng cǎo céng   shì xiù guī kàn