江村

唐代 刘驾
江水灌稻田,饥年稻亦熟。舟中爱桑麻,日午因成宿。 相承几十代,居止连茅屋。四邻不相离,安肯去骨肉。 书生说太苦,客路常在目。纵使富贵还,交亲几坟绿。
jiāng shuǐ guàn dào tián   nián dào shú zhōu zhōng ài sāng   yīn chéng xiǔ 宿
xiāng chéng shí dài   zhǐ lián máo lín xiāng   ān kěn ròu
shū shēng shuō tài   cháng zài zòng shǐ 使 guì hái   jiāo qīn fén 绿