江次维舟登古寺

唐代 李中
辍棹因过古梵宫,荒凉门径锁苔茸。绿阴满地前朝树, 清韵含风后殿钟。童子纵慵眠坏榻,老僧耽话指诸峰。 吟馀却返来时路,回首盘桓尚驻筇。
chuò zhào yīn guò fàn gōng   huāng liáng mén jìng suǒ tái róng 绿 yīn mǎn qián cháo shù  
qīng yùn hán fēng hòu diàn 殿 zhōng tóng zòng yōng mián huài   lǎo sēng dān huà zhǐ zhū fēng
yín què fǎn lái shí   huí shǒu pán huán shàng zhù qióng