江城子 落花

清代 顾太清
花开花落一年中。惜残红,怨东风。恼煞纷纷如雪扑帘栊。 坐对飞花花事了,春又去,太匆匆。 惜花有恨与谁同。晓妆慵。忒愁侬。燕子来时红雨已濛濛。 尽有春愁衔不去,无端底,是游蜂。
huā kāi huā luò nián zhōng cán hóng   yuàn dōng fēng nǎo shà fēn fēn xuě lián lóng
zuò duì fēi huā huā shì le   chūn yòu   tài cōng cōng
huā yǒu hèn shuí tóng xiǎo zhuāng yōng chóu nóng yàn lái shí hóng méng méng
jǐn yǒu chūn chóu xián   duān   shì yóu fēng