江城子 风鸢
柳花风急赛清明。小儿擎。走倾城。一纸身躯、便欲上天行。
千丈游丝收不住,才跌地,倏无声。凭谁牵弄再飞鸣。
御风轻。几人惊。江南二月听呼鹰。赵瑟秦筝天外响,弹不尽、海东青。
liǔ
柳
huā
花
fēng
风
jí
急
sài
赛
qīng
清
míng
明
。
。
xiǎo
小
ér
儿
qíng
擎
。
。
zǒu
走
qīng
倾
chéng
城
。
。
yī
一
zhǐ
纸
shēn
身
qū
躯
、
、
biàn
便
yù
欲
shàng
上
tiān
天
xíng
行
。
。
qiān
千
zhàng
丈
yóu
游
sī
丝
shōu
收
bú
不
zhù
住
,
cái
才
diē
跌
dì
地
,
shū
倏
wú
无
shēng
声
。
。
píng
凭
shuí
谁
qiān
牵
nòng
弄
zài
再
fēi
飞
míng
鸣
。
。
yù
御
fēng
风
qīng
轻
。
。
jǐ
几
rén
人
jīng
惊
。
。
jiāng
江
nán
南
èr
二
yuè
月
tīng
听
hū
呼
yīng
鹰
。
。
zhào
赵
sè
瑟
qín
秦
zhēng
筝
tiān
天
wài
外
xiǎng
响
,
dàn
弹
bù
不
jìn
尽
、
、
hǎi
海
dōng
东
qīng
青
。
。