江城子

宋代 翁元龙
一年箫鼓又疏钟。爱东风。恨东风。吹落灯花,移在杏梢红。玉靥翠钿无半点,空湿透,绣罗弓。 燕魂莺梦渐惺松。月帘栊。影迷蒙。催趁年华,都在艳歌中。明日柳边春意思,便不与,夜来同。
nián xiāo yòu shū zhōng ài dōng fēng hèn dōng fēng chuī luò dēng huā   zài xìng shāo hóng cuì diàn bàn diǎn   kōng shī 湿 tòu   xiù luó gōng
yàn hún yīng mèng jiàn xīng sōng yuè lián lóng yǐng méng cuī chèn nián huá   dōu zài yàn zhōng míng liǔ biān chūn   biàn 便   lái tóng