江城子

宋代 毛幵
倚墙高树落惊禽。小窗深。夜沈沈。酒醒灯昏,人静更愁霖。惆怅行云留不住,携手处,却分襟。 悠悠风月两关心。拥孤衾。恨难禁。何况一春,憔悴到如今。最苦清宵无寐极,相见梦,也难寻。
qiáng gāo shù luò jīng qín xiǎo chuāng shēn shěn shěn jiǔ xǐng dēng hūn   rén jìng gèng chóu lín chóu chàng xíng yún liú zhù   xié shǒu chù   què fēn jīn
yōu yōu fēng yuè liǎng guān xīn yōng qīn hèn nán jìn kuàng chūn   qiáo cuì dào jīn zuì qīng xiāo mèi   xiāng jiàn mèng   nán xún