江城梅花引 即《江城子》,末多一句,似《行香子》、绝非《梅花引》,不知犯何调,姑俟博雅 咏梅

明代 俞彦
古梅芳榭悄含英。冷香凝。满空庭。我共花魂,相对惜孤清。 更值众芳摇落后,捻吟髭,霜月下,最关情。罗浮梦断晓参横。 句初成。自丁宁。从此一杯,歌底莫教停。化作玉鳞君便见,小桥边,篱落外,巳星星。
méi fāng xiè qiāo hán yīng lěng xiāng níng mǎn kōng tíng gòng huā hún   xiāng duì qīng
gèng zhí zhòng fāng yáo luò hòu   niǎn yín   shuāng yuè xià   zuì guān qíng luó mèng duàn xiǎo shēn héng
chū chéng dīng níng cóng bēi   jiào tíng huà zuò lín jūn biàn 便 jiàn   xiǎo qiáo biān   luò wài   xīng xing