江城梅花引·逋仙千载独知心

宋代 佚名
逋仙千载独知心。别无人。泪痕深。长是自开自落自成阴。白石後来疏影句,饶绮丽,总输他、清浅吟。伤情。伤情。角中声。夜沉沉。更捣砧。欲雪未雪、天欲老,云气昏昏。梦绕西湖路渐不堪行。人已骑驴毡笠去,留恨也,仗梅花、说与君。
xiān qiān zǎi zhī xīn bié rén lèi hén shēn cháng shì kāi luò chéng yīn bái shí hòu lái shū yǐng   ráo   zǒng shū qīng qiǎn yín shāng qíng shāng qíng jiǎo zhōng shēng chén chén gèng dǎo zhēn xuě wèi xuě tiān lǎo   yún hūn hūn mèng rào 西 jiàn kān xíng rén zhān   liú hèn   zhàng méi huā shuō jūn