江城梅花引

元代 张翥
玉儿睡起帕蒙头。更娇柔。见郎羞。缟袂仙人,一笑艳明眸。 粉瘦红憨春梦断,画阑畔,对西风,忆旧游。 忆君恨君思悠悠。怕凄凉,不耐秋。艳绝韵绝香更绝,特地风流。 宜与云鬟双插倚妆楼。月又渐低霜渐冷,花似雪,满苍苔,总是愁。
ér shuì méng tóu gèng jiāo róu jiàn láng xiū gǎo mèi xiān rén xiào yàn   míng móu        
fěn shòu hóng hān chūn mèng duàn   huà lán pàn   duì 西 fēng   jiù yóu  
jūn hèn jūn yōu yōu liáng   nài qiū yàn jué yùn jué xiāng gèng jué   fēng liú      
yún huán shuāng chā zhuāng lóu yuè yòu jiàn shuāng jiàn lěng huā   xuě mǎn   cāng tái zǒng   shì chóu