江北庄取米到作饭香甚有感

宋代 陆游
我昔从戎清渭侧,散关嵯峨下临贼,铁衣上马蹴坚冰,有时三日不火食,山荞畲粟杂沙碜,黑黍黄穈如土色,飞霜掠面寒压指,一寸赤心惟报国。 即今归卧稽山下,眼昏臂弱衰境逼,新粳炊饭香出甑,风餐涧饮何曾识?我岂农家志饱暖,闭户惟思事耕织;征辽诏下倘可期,盾鼻犹堪试残墨。
cóng róng qīng wèi   sàn guān cuó é xià lín zéi   tiě shàng jiān bīng   yǒu shí sān huǒ shí   shān qiáo shē shā chěn   hēi shǔ huáng méi   fēi shuāng lüè miàn hán zhǐ   cùn chì xīn wéi bào guó
jīn guī shān xià   yǎn hūn ruò shuāi jìng   xīn jīng chuī fàn xiāng chū zèng   fēng cān jiàn yǐn zēng shí   nóng jiā zhì bǎo nuǎn   wéi shì gēng zhī   zhēng liáo zhào xià tǎng   dùn yóu kān shì cán