宋代 刘一止
堂堂律师,了无上乘。律彼后生,约束如绳。我煞叩师,师笑而嘻。 曰我无心,法何所依。以无心故,说持说犯。以无法故,横竖钩贯。 我知是师,说本无说。身心了然,片云孤月。姜山嵯峨,宛在世外。 访师遗踪,惟铁磬在。片云出山,孤月丽天。铁磬不鸣,声满大千。
táng táng shī   liǎo shàng chéng hòu shēng   yuē shù shéng shā kòu shī   shī xiào ér
yuē xīn   suǒ xīn   shuō chí shuō fàn   héng shù gōu guàn
zhī shì shī   shuō běn shuō shēn xīn liǎo rán   piàn yún yuè jiāng shān cuó é   wǎn zài shì wài
fǎng 访 shī zōng   wéi tiě qìng zài piàn yún chū shān   yuè tiān tiě qìng míng   shēng mǎn qiān