荐福寺竹亭

宋代 刘敞
兹亭四时好,秀色映长松。静境非千亩,幽人如素封。 吹声偏洗耳,暑昼亦成冬。暂到还忘返,心知叔夜慵。
tíng shí hǎo   xiù yìng cháng sōng jìng jìng fēi qiān yōu   rén fēng    
chuī shēng piān ěr   shǔ zhòu chéng dōng zàn dào hái wàng fǎn xīn   zhī shū yōng